贺尹学士辟经略府

年来方苦兵,蛮夷久滑夏。

西陲亭障尽,人骨蔽荒野。

汉家飞将多,程李相上下。

试问谁董之,王朝大司马。

分廷授斧钺,号令从此把。

主忧臣当辱,开府纳儒雅。

堂堂蒙山旧,乃是谪仙者。

谋画当代无,胸襟一朝写。

诚知铄铅矿,不合烦大冶。

要使借前筹,非公谅谁假。

鹰饥肯择肉,骥逸始流赭。

由来抱轩昂,可得不脱洒。

昨闻赋刍粟,中户困楚槚。

此事已大急,哀哉动鳏寡。

兵家尚神速,世务忌苟且。

愿公更深谋,郤敌如破瓦。

䲔鲵扫封境,疲瘵沐纯嘏。

岂令鲁仲尼,独赞王孙贾。

拼音

nián lái fāng kǔ bīng,mán yí jiǔ huá xià。

xī chuí tíng zhàng jǐn,rén gǔ bì huāng yě。

hàn jiā fēi jiāng duō,chéng lǐ xiāng shàng xià。

shì wèn shuí dǒng zhī,wáng cháo dà sī mǎ。

fēn tíng shòu fǔ yuè,hào lìng cóng cǐ bǎ。

zhǔ yōu chén dāng rǔ,kāi fǔ nà rú yǎ。

táng táng méng shān jiù,nǎi shì zhé xiān zhě。

móu huà dāng dài wú,xiōng jīn yī cháo xiě。

chéng zhī shuò qiān kuàng,bù hé fán dà yě。

yào shǐ jiè qián chóu,fēi gōng liàng shuí jiǎ。

yīng jī kěn zé ròu,jì yì shǐ liú zhě。

yóu lái bào xuān áng,kě dé bù tuō sǎ。

zuó wén fù chú sù,zhōng hù kùn chǔ jiǎ。

cǐ shì yǐ dà jí,āi zāi dòng guān guǎ。

bīng jiā shàng shén sù,shì wù jì gǒu qiě。

yuàn gōng gèng shēn móu,xì dí rú pò wǎ。

qíng ní sǎo fēng jìng,pí zhài mù chún gǔ。

qǐ lìng lǔ zhòng ní,dú zàn wáng sūn jiǎ。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →