小雨

春阳转为旱,惠泽积不泄。

稼穑亦已晚,泉涌为之竭。

吁嗟叫苍天,阊阖不可越。

精诚凭土龙,神化空恍惚。

今旦微风来,朝阴度城阙。

霏霏堕疏润,稍稍漏白日。

尘埃暂扫地,草树才沐发。

终宜云汉枯,尚喜雷电发。

帝方复威令,世莫患妖魃。

宁作成汤时,弥年困饥渴。

拼音

chūn yáng zhuǎn wèi hàn,huì zé jī bù xiè。

jià sè yì yǐ wǎn,quán yǒng wèi zhī jié。

xū jiē jiào cāng tiān,chāng hé bù kě yuè。

jīng chéng píng tǔ lóng,shén huà kōng huǎng hū。

jīn dàn wēi fēng lái,cháo yīn dù chéng quē。

fēi fēi duò shū rùn,shāo shāo lòu bái rì。

chén āi zàn sǎo dì,cǎo shù cái mù fā。

zhōng yí yún hàn kū,shàng xǐ léi diàn fā。

dì fāng fù wēi lìng,shì mò huàn yāo bá。

níng zuò chéng tāng shí,mí nián kùn jī kě。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →