送秦州通判陆学

秦地天下险,秦兵天下强。

曩在景祐末,叛国正陆梁。

渡河窥中原,不见飞鸟翔。

汉将虽城守,覆没犹相望。

时秦独高枕,毫发无所伤。

岂惟形势然,固亦任使良。

近者敌已弱,旄头灭无光。

尚须得猛士,分命修封疆。

陆子吴中贤,英英富文章。

作人易感激,遇事殊轩昂。

旧知军中乐,复爱边地凉。

不忍京尘间,著书鬓毛苍。

拜疏如终军,请缨督群羌。

大笑朱买臣,衣锦怜故乡。

旌旗导前车,丝竹呜后房。

指呼百夫走,谈笑千里康。

虽云半刺史,其实专一方。

古来成功名,奇偶不可常。

得时或幸会,微贱升庙堂。

况君阅诗书,智策未易量。

协心得元帅,展意输所长。

朝廷酹勋阀,曾不矜银黄。

他日重见君,非复东观郎。

拼音

qín dì tiān xià xiǎn,qín bīng tiān xià qiáng。

nǎng zài jǐng yòu mò,pàn guó zhèng lù liáng。

dù hé kuī zhōng yuán,bù jiàn fēi niǎo xiáng。

hàn jiāng suī chéng shǒu,fù méi yóu xiāng wàng。

shí qín dú gāo zhěn,háo fā wú suǒ shāng。

qǐ wéi xíng shì rán,gù yì rèn shǐ liáng。

jìn zhě dí yǐ ruò,máo tóu miè wú guāng。

shàng xū dé měng shì,fēn mìng xiū fēng jiāng。

lù zi wú zhōng xián,yīng yīng fù wén zhāng。

zuò rén yì gǎn jī,yù shì shū xuān áng。

jiù zhī jūn zhōng lè,fù ài biān dì liáng。

bù rěn jīng chén jiān,zhù shū bìn máo cāng。

bài shū rú zhōng jūn,qǐng yīng dū qún qiāng。

dà xiào zhū mǎi chén,yī jǐn lián gù xiāng。

jīng qí dǎo qián chē,sī zhú wū hòu fáng。

zhǐ hū bǎi fū zǒu,tán xiào qiān lǐ kāng。

suī yún bàn cì shǐ,qí shí zhuān yī fāng。

gǔ lái chéng gōng míng,qí ǒu bù kě cháng。

dé shí huò xìng huì,wēi jiàn shēng miào táng。

kuàng jūn yuè shī shū,zhì cè wèi yì liàng。

xié xīn dé yuán shuài,zhǎn yì shū suǒ zhǎng。

cháo tíng lèi xūn fá,céng bù jīn yín huáng。

tā rì zhòng jiàn jūn,fēi fù dōng guān láng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →