寄阮二举之杨十七彦文

我昔居宋都,潜有伐树忧。

不期得君子,卒岁同优游。

杨生旧相知,情分故绸缪。

阮公出倾盖,而肯如白头。

古人有忘年,嗟我非此俦。

譬如羔袖微,岂可参狐裘。

知人视其友,孔圣称焉廋。

所以梁楚间,亦闻东家丘。

相从未云厌,相别难自留。

赠我数百言,精神露蛟虬。

杨子期我用,谓当佐王侯。

阮公推我文,云可齐尹欧。

斯言岂易当,斯道岂易求。

奈何千金珠,中夜而暗投。

书绅愿自勖,杂佩非可酬。

欲知相忆心,淮水清悠悠。

拼音

wǒ xī jū sòng dōu,qián yǒu fá shù yōu。

bù qī dé jūn zi,zú suì tóng yōu yóu。

yáng shēng jiù xiāng zhī,qíng fēn gù chóu móu。

ruǎn gōng chū qīng gài,ér kěn rú bái tóu。

gǔ rén yǒu wàng nián,jiē wǒ fēi cǐ chóu。

pì rú gāo xiù wēi,qǐ kě cān hú qiú。

zhī rén shì qí yǒu,kǒng shèng chēng yān sōu。

suǒ yǐ liáng chǔ jiān,yì wén dōng jiā qiū。

xiāng cóng wèi yún yàn,xiāng bié nán zì liú。

zèng wǒ shù bǎi yán,jīng shén lù jiāo qiú。

yáng zi qī wǒ yòng,wèi dāng zuǒ wáng hóu。

ruǎn gōng tuī wǒ wén,yún kě qí yǐn ōu。

sī yán qǐ yì dāng,sī dào qǐ yì qiú。

nài hé qiān jīn zhū,zhōng yè ér àn tóu。

shū shēn yuàn zì xù,zá pèi fēi kě chóu。

yù zhī xiāng yì xīn,huái shuǐ qīng yōu yōu。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →