寄深甫君章

烂漫十日饮,未快远别情。

醉魂几时醒,直见颍水清。

前欢绝莫寻,离念纷更盈。

车骑暂休汝,赏晤得时英。

披襟两相照,话言仆屡更。

论史既衮衮,说经亦铿铿。

一觞亦一咏,乐事真相并。

会合固难常,我独嗟南行。

回首念前好,感物非嘤鸣。

明发成寤歌,勉勉趣遥程。

拼音

làn màn shí rì yǐn,wèi kuài yuǎn bié qíng。

zuì hún jǐ shí xǐng,zhí jiàn yǐng shuǐ qīng。

qián huān jué mò xún,lí niàn fēn gèng yíng。

chē qí zàn xiū rǔ,shǎng wù dé shí yīng。

pī jīn liǎng xiāng zhào,huà yán pū lǚ gèng。

lùn shǐ jì gǔn gǔn,shuō jīng yì kēng kēng。

yī shāng yì yī yǒng,lè shì zhēn xiāng bìng。

huì hé gù nán cháng,wǒ dú jiē nán xíng。

huí shǒu niàn qián hǎo,gǎn wù fēi yīng míng。

míng fā chéng wù gē,miǎn miǎn qù yáo chéng。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →