同邻几观中道家书画

宋公好古天下闻,法书奇画多求真。

独将文雅遗后世,官虽贵达家尤贫。

近自唐室远及秦,上下略数千馀春。

丹青翰墨著名者,一二收拾忘辛勤。

象贤济美声不坠,手泽钜细皆如新。

朝廷交游累千百,未尝肯示寻常人。

蔡侯江翁与梅伯,于今磊落称绝伦。

退朝相从得尽见,更觉清门无杂宾。

鉴微赏异极毫发,四座若获千金珍。

往往发狂或大叫,咏诗落笔争纷纶。

我随众人久碌碌,学殖欲落衣生尘。

愿登群玉探禹穴,不惮山海驰舟轮。

此君家近未宜后,率然欲往怀逡巡。

淹留只觉岁月老,复恐异物潜通神。

但传妙唱想绝迹,诵叹慷慨书搢绅。

拼音

sòng gōng hǎo gǔ tiān xià wén,fǎ shū qí huà duō qiú zhēn。

dú jiāng wén yǎ yí hòu shì,guān suī guì dá jiā yóu pín。

jìn zì táng shì yuǎn jí qín,shàng xià lüè shù qiān yú chūn。

dān qīng hàn mò zhù míng zhě,yī èr shōu shí wàng xīn qín。

xiàng xián jì měi shēng bù zhuì,shǒu zé jù xì jiē rú xīn。

cháo tíng jiāo yóu lèi qiān bǎi,wèi cháng kěn shì xún cháng rén。

cài hóu jiāng wēng yǔ méi bó,yú jīn lěi luò chēng jué lún。

tuì cháo xiāng cóng dé jǐn jiàn,gèng jué qīng mén wú zá bīn。

jiàn wēi shǎng yì jí háo fā,sì zuò ruò huò qiān jīn zhēn。

wǎng wǎng fā kuáng huò dà jiào,yǒng shī luò bǐ zhēng fēn lún。

wǒ suí zhòng rén jiǔ lù lù,xué zhí yù luò yī shēng chén。

yuàn dēng qún yù tàn yǔ xué,bù dàn shān hǎi chí zhōu lún。

cǐ jūn jiā jìn wèi yí hòu,lǜ rán yù wǎng huái qūn xún。

yān liú zhǐ jué suì yuè lǎo,fù kǒng yì wù qián tōng shén。

dàn chuán miào chàng xiǎng jué jì,sòng tàn kāng kǎi shū jìn shēn。

作者介绍

刘敞

宋 · 1019年 - 1068年

宋临江军新喻人,字原父,号公是。仁宗庆历六年进士。历吏部南曹、知制诰。奉使契丹,熟知其山川地理,契丹人称服。出知扬州,徙郓州兼京东西路安抚使,旋召为纠察在京刑狱及修玉牒,谏阻仁宗受群臣所上尊号。以言事与台谏相忤,出知永兴军,岁余因病召还。复求外,官终判南京御史台。学问博洽,长于《春秋》学,不拘传注,开宋人评议汉儒先声。有《春权权衡》、《七经小传》、《公是集》等,又与弟刘放、子刘奉世合著《汉书标注》。

查看全部作品 →