孝宗皇帝挽歌词

精一传心妙,文明抚运昌。

乾坤归独御,日月要重光。

不值亡胡岁,何由复汉疆。

遽移丹极仗,便上白云乡。

九有哀同切,孤臣泪特滂。

讵因逢舜日,曾得厕周行。

但忆彤墀引,频趋黼坐旁。

衮华叨假宠,缟素识通丧。

似有盐梅契,还嗟贝锦伤。

戴盆惊委照,增秩待行香。

手疏摅丹悃,衡程发皂囊。

神心应斗转,巽令亟风扬。

未答隆儒厚,俄闻脱蹝忙。

此生知永已,没世恨空长。

内难开新主,遄归立右厢。

因山方惨澹,去国又怆惶。

疾病今如许,形骸可自量。

报恩宁复日,忍死续残章。

拼音

jīng yī chuán xīn miào,wén míng fǔ yùn chāng。

qián kūn guī dú yù,rì yuè yào zhòng guāng。

bù zhí wáng hú suì,hé yóu fù hàn jiāng。

jù yí dān jí zhàng,biàn shàng bái yún xiāng。

jiǔ yǒu āi tóng qiè,gū chén lèi tè pāng。

jù yīn féng shùn rì,céng dé cè zhōu xíng。

dàn yì tóng chí yǐn,pín qū fǔ zuò páng。

gǔn huá dāo jiǎ chǒng,gǎo sù shí tōng sàng。

shì yǒu yán méi qì,hái jiē bèi jǐn shāng。

dài pén jīng wěi zhào,zēng zhì dài xíng xiāng。

shǒu shū shū dān kǔn,héng chéng fā zào náng。

shén xīn yīng dòu zhuǎn,xùn lìng jí fēng yáng。

wèi dá lóng rú hòu,é wén tuō xǐ máng。

cǐ shēng zhī yǒng yǐ,méi shì hèn kōng zhǎng。

nèi nán kāi xīn zhǔ,chuán guī lì yòu xiāng。

yīn shān fāng cǎn dàn,qù guó yòu chuàng huáng。

jí bìng jīn rú xǔ,xíng hái kě zì liàng。

bào ēn níng fù rì,rěn sǐ xù cán zhāng。

作者介绍

朱熹

宋 · 1130年 - 1200年

朱熹,字元晦、一字仲晦,号晦庵、晦翁、考亭先生、云谷老人、沧洲病叟、逆翁。汉族,祖籍南宋江南东路徽州府婺源县(今江西省婺源),出生于南剑州尤溪。19岁进士及第,曾任荆湖南路安抚使,仕至宝文阁待制。为政期间,申敕令、惩奸吏、治绩显赫。南宋著名的理学家、思想家、哲学家、教育家、诗人、闽学派的代表人物,世称朱子,是孔子、孟子以来最杰出的弘扬儒学的大师。

查看全部作品 →