拜张魏公墓下

衡山何巍巍,湘流亦汤汤。我公独何往,剑履在此堂。

念昔中兴初,孽竖倒冠裳。公时首建义,自此扶三纲。

精忠贯宸极,孤愤摩穹苍。元戎二十万,一旦先启行。

西征奠梁益,南辕抚江湘。士心既豫附,国威亦张皇。

缟素哭新宫,哀声连万方。黠虏闻褫魄,经营久彷徨。

玉帛骤往来,士马且伏藏。公谋适不用,拱手迁南荒。

白首复来归,发短丹心长。拳拳冀感格,汲汲勤修攘。

天命竟难谌,人事亦靡常。悠然谢台鼎,“骑龙白云乡。”

坐令此空山,名与日月彰。千秋定军垒,岋嶪遥相望。

贱子来岁阴,烈风振高冈。下马九顿首,抚膺泪淋浪。

山颓今几年,志士日惨伤。中原尚腥膻,人类几豺狼。

公还浩无期,嗣德炜有光。恭惟宋社稷,永永垂无疆。

拼音

héng shān hé wēi wēi,xiāng liú yì tāng tāng。wǒ gōng dú hé wǎng,jiàn lǚ zài cǐ táng。

niàn xī zhōng xīng chū,niè shù dào guān shang。gōng shí shǒu jiàn yì,zì cǐ fú sān gāng。

jīng zhōng guàn chén jí,gū fèn mó qióng cāng。yuán róng èr shí wàn,yī dàn xiān qǐ xíng。

xī zhēng diàn liáng yì,nán yuán fǔ jiāng xiāng。shì xīn jì yù fù,guó wēi yì zhāng huáng。

gǎo sù kū xīn gōng,āi shēng lián wàn fāng。xiá lǔ wén chǐ pò,jīng yíng jiǔ páng huáng。

yù bó zhòu wǎng lái,shì mǎ qiě fú cáng。gōng móu shì bù yòng,gǒng shǒu qiān nán huāng。

bái shǒu fù lái guī,fā duǎn dān xīn zhǎng。quán quán jì gǎn gé,jí jí qín xiū rǎng。

tiān mìng jìng nán chén,rén shì yì mí cháng。yōu rán xiè tái dǐng,qí lóng bái yún xiāng。

zuò lìng cǐ kōng shān,míng yǔ rì yuè zhāng。qiān qiū dìng jūn lěi,è yè yáo xiāng wàng。

jiàn zi lái suì yīn,liè fēng zhèn gāo gāng。xià mǎ jiǔ dùn shǒu,fǔ yīng lèi lín làng。

shān tuí jīn jǐ nián,zhì shì rì cǎn shāng。zhōng yuán shàng xīng shān,rén lèi jǐ chái láng。

gōng hái hào wú qī,sì dé wěi yǒu guāng。gōng wéi sòng shè jì,yǒng yǒng chuí wú jiāng。

作者介绍

朱熹

宋 · 1130年 - 1200年

朱熹,字元晦、一字仲晦,号晦庵、晦翁、考亭先生、云谷老人、沧洲病叟、逆翁。汉族,祖籍南宋江南东路徽州府婺源县(今江西省婺源),出生于南剑州尤溪。19岁进士及第,曾任荆湖南路安抚使,仕至宝文阁待制。为政期间,申敕令、惩奸吏、治绩显赫。南宋著名的理学家、思想家、哲学家、教育家、诗人、闽学派的代表人物,世称朱子,是孔子、孟子以来最杰出的弘扬儒学的大师。

查看全部作品 →