赋得鲜云垂薄阴

轻云初出岫,散漫本无心。

鄣日呈鲜彩,垂天结薄阴。

浮空诚可玩,著地影非深。

笼水难藏渚,依山岂暗林。

谁言聊晻霭,远势已侵寻。

不羡西郊密,终期为作霖。

拼音

qīng yún chū chū xiù,sàn màn běn wú xīn。

zhāng rì chéng xiān cǎi,chuí tiān jié báo yīn。

fú kōng chéng kě wán,zhù dì yǐng fēi shēn。

lóng shuǐ nán cáng zhǔ,yī shān qǐ àn lín。

shuí yán liáo àn ǎi,yuǎn shì yǐ qīn xún。

bù xiàn xī jiāo mì,zhōng qī wèi zuò lín。

作者介绍

刘才邵

宋 · 1086年 - 1158年

宋吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。

查看全部作品 →