次韵刘克强寄刘齐庄并见寄

吾宗富清制,学海无漘湄。

洪涛驾三山,逸兴不可羁。

抱此未获骋,造化真小儿。

迩来二十年,奸谀取世资。

枭鸢志气满,鸾翮戢固宜。

皎皎空谷姿,谁复咏来思。

上天既悔祸,威命方飙驰。

远裔复干纪,危涂动噫嘻。

我生落世纷,备尝忧与疑。

敌帐如鬼国,漂堕惊渺弥。

苍苍安可问,泯然空自知。

脱身垂涎口,生死争一釐。

事机如电转,由来难逆推。

况当艰危际,志愿常参差。

小已安足念,身世久已遗。

但有区区心,痛愤难伸眉。

知公爱我厚,怪我色不移。

新诗沃烦襟,胜彼白玉卮。

天葩轻组绣,清芬吐鲜奇。

复如游玄圃,紫鸾杂文螭。

云烟忽中断,宛虹露长鬐。

惊叹方未已,复歌清远词。

南溟雄绝境,句中得潜窥。

想当白日昼,微风皱琉璃。

写作泠然音,听者自忘疲。

顾我才识短,颇似临江麋。

居然羡两骥,蹇步何由追。

因念玉川子,茅屋无藩篱。

搜肠五千卷,不救寒与饥。

弄笔颇惊众,取谤只自疧。

闭门烹月团,笼头帽斜攲。

险语已绝俗,忧世良可师。

公诗足高韵,千载若同时。

思得素涛瓯,一洗中肠悲。

飘然游八极,追琢娥与羲。

封题幸早寄,伫看清风随。

蓬莱见群仙,为诵玉川诗。

群仙司下土,闻此应忸怩。

却须问人世,徐徐说津涯。

上言天子圣,盛德方应期。

下言苍生苦,梗莽须平治。

他官地位多,主者当为谁。

愿速扫奸孽,不复烦灵旗。

神京朝万国,复见汉官仪。

归来颂中兴,当才勿吾欺。

拼音

wú zōng fù qīng zhì,xué hǎi wú chún méi。

hóng tāo jià sān shān,yì xīng bù kě jī。

bào cǐ wèi huò chěng,zào huà zhēn xiǎo ér。

ěr lái èr shí nián,jiān yú qǔ shì zī。

xiāo yuān zhì qì mǎn,luán hé jí gù yí。

jiǎo jiǎo kōng gǔ zī,shuí fù yǒng lái sī。

shàng tiān jì huǐ huò,wēi mìng fāng biāo chí。

yuǎn yì fù gàn jì,wēi tú dòng yī xī。

wǒ shēng luò shì fēn,bèi cháng yōu yǔ yí。

dí zhàng rú guǐ guó,piāo duò jīng miǎo mí。

cāng cāng ān kě wèn,mǐn rán kōng zì zhī。

tuō shēn chuí xián kǒu,shēng sǐ zhēng yī lí。

shì jī rú diàn zhuǎn,yóu lái nán nì tuī。

kuàng dāng jiān wēi jì,zhì yuàn cháng cān chà。

xiǎo yǐ ān zú niàn,shēn shì jiǔ yǐ yí。

dàn yǒu qū qū xīn,tòng fèn nán shēn méi。

zhī gōng ài wǒ hòu,guài wǒ sè bù yí。

xīn shī wò fán jīn,shèng bǐ bái yù zhī。

tiān pā qīng zǔ xiù,qīng fēn tǔ xiān qí。

fù rú yóu xuán pǔ,zǐ luán zá wén chī。

yún yān hū zhōng duàn,wǎn hóng lù zhǎng qí。

jīng tàn fāng wèi yǐ,fù gē qīng yuǎn cí。

nán míng xióng jué jìng,jù zhōng dé qián kuī。

xiǎng dāng bái rì zhòu,wēi fēng zhòu liú lí。

xiě zuò líng rán yīn,tīng zhě zì wàng pí。

gù wǒ cái shí duǎn,pǒ shì lín jiāng mí。

jū rán xiàn liǎng jì,jiǎn bù hé yóu zhuī。

yīn niàn yù chuān zi,máo wū wú fān lí。

sōu cháng wǔ qiān juǎn,bù jiù hán yǔ jī。

nòng bǐ pǒ jīng zhòng,qǔ bàng zhǐ zì qí。

bì mén pēng yuè tuán,lóng tóu mào xié qī。

xiǎn yǔ yǐ jué sú,yōu shì liáng kě shī。

gōng shī zú gāo yùn,qiān zài ruò tóng shí。

sī dé sù tāo ōu,yī xǐ zhōng cháng bēi。

piāo rán yóu bā jí,zhuī zuó é yǔ xī。

fēng tí xìng zǎo jì,zhù kàn qīng fēng suí。

péng lái jiàn qún xiān,wèi sòng yù chuān shī。

qún xiān sī xià tǔ,wén cǐ yīng niǔ ní。

què xū wèn rén shì,xú xú shuō jīn yá。

shàng yán tiān zi shèng,shèng dé fāng yīng qī。

xià yán cāng shēng kǔ,gěng mǎng xū píng zhì。

tā guān dì wèi duō,zhǔ zhě dāng wèi shuí。

yuàn sù sǎo jiān niè,bù fù fán líng qí。

shén jīng cháo wàn guó,fù jiàn hàn guān yí。

guī lái sòng zhōng xīng,dāng cái wù wú qī。

作者介绍

刘才邵

宋 · 1086年 - 1158年

宋吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。

查看全部作品 →