题和仲兄碧鲜轩

竹轩居士全天真,胸中不著纤毫尘。

泠然孤照更洞彻,炯如月白垂秋旻。

纷纷俗物不到眼,但延修竹为佳宾。

一谈不交意且喻,真契岂复烦云云。

清风高节自相许,爽气晓接西山云。

一般奇绝静中觉,细香风过时时闻。

端能令人看不足,乘兴数来还更新。

欲扫寒梢挂高壁,不惜画材无此人。

嫦娥却解窥窗户,时与此君传喜神。

拼音

zhú xuān jū shì quán tiān zhēn,xiōng zhōng bù zhù xiān háo chén。

líng rán gū zhào gèng dòng chè,jiǒng rú yuè bái chuí qiū mín。

fēn fēn sú wù bù dào yǎn,dàn yán xiū zhú wèi jiā bīn。

yī tán bù jiāo yì qiě yù,zhēn qì qǐ fù fán yún yún。

qīng fēng gāo jié zì xiāng xǔ,shuǎng qì xiǎo jiē xī shān yún。

yī bān qí jué jìng zhōng jué,xì xiāng fēng guò shí shí wén。

duān néng lìng rén kàn bù zú,chéng xīng shù lái hái gèng xīn。

yù sǎo hán shāo guà gāo bì,bù xī huà cái wú cǐ rén。

cháng é què jiě kuī chuāng hù,shí yǔ cǐ jūn chuán xǐ shén。

作者介绍

刘才邵

宋 · 1086年 - 1158年

宋吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。

查看全部作品 →