堆胜楼运干许永之修

高城倚江凭峻址,层楼却忆高城里。

迢迢飞磴出尘氛,绣栱朱栏照江水。

四面云山千万叠,清原却与黄原接。

碧螺宛转峰最奇,透色连云俱岌嶪。

楼前正对白鹭洲,翠虬夭矫横中流。

回看井邑亦华盛,碧瓦鳞鳞光气浮。

崛起凌空何壮哉,岁久剥蚀霾风埃。

高情一见为叹息,因循恐致奇标摧。

才刃由来有馀地,葺旧扶倾真复易。

坐令风月为清新,还使江山增胜气。

公家列屋人如玉,清唱不须吹管逐。

沉沉清夜绣筵开,垂下珠帘隔银烛。

放教帘外水仙听,传作仙家步虚曲。

识高器远追前人,不独文采风流存。

凭栏纵目莫厌数,即去飞腾登要津。

老来自觉诗思悭,况此清绝形容难。

恐公他时怀旧赏,犹堪展作画图看。

拼音

gāo chéng yǐ jiāng píng jùn zhǐ,céng lóu què yì gāo chéng lǐ。

tiáo tiáo fēi dèng chū chén fēn,xiù gǒng zhū lán zhào jiāng shuǐ。

sì miàn yún shān qiān wàn dié,qīng yuán què yǔ huáng yuán jiē。

bì luó wǎn zhuǎn fēng zuì qí,tòu sè lián yún jù jí yè。

lóu qián zhèng duì bái lù zhōu,cuì qiú yāo jiǎo héng zhōng liú。

huí kàn jǐng yì yì huá shèng,bì wǎ lín lín guāng qì fú。

jué qǐ líng kōng hé zhuàng zāi,suì jiǔ bō shí mái fēng āi。

gāo qíng yī jiàn wèi tàn xī,yīn xún kǒng zhì qí biāo cuī。

cái rèn yóu lái yǒu yú dì,qì jiù fú qīng zhēn fù yì。

zuò lìng fēng yuè wèi qīng xīn,hái shǐ jiāng shān zēng shèng qì。

gōng jiā liè wū rén rú yù,qīng chàng bù xū chuī guǎn zhú。

chén chén qīng yè xiù yán kāi,chuí xià zhū lián gé yín zhú。

fàng jiào lián wài shuǐ xiān tīng,chuán zuò xiān jiā bù xū qū。

shí gāo qì yuǎn zhuī qián rén,bù dú wén cǎi fēng liú cún。

píng lán zòng mù mò yàn shù,jí qù fēi téng dēng yào jīn。

lǎo lái zì jué shī sī qiān,kuàng cǐ qīng jué xíng róng nán。

kǒng gōng tā shí huái jiù shǎng,yóu kān zhǎn zuò huà tú kàn。

作者介绍

刘才邵

宋 · 1086年 - 1158年

宋吉州庐陵人,字美中,号杉溪居士。徽宗大观三年上舍及第,宣和二年中宏词科。高宗时累迁中书舍人,兼权直学士院。以帝称其能文,为时宰所忌,出知漳州,于城东开十四渠,溉田数千亩。官至工部侍郎、权吏部尚书。有《杉溪居士集》。

查看全部作品 →