早过天竺呈明智及同游二老 杨蟠 宋 雨夜灵峰卧竹床,平明屐齿到云堂。门前雨过新溪满,石上风回旧草香。山抱钟声圆不散,雪铺瓦面冷无光。理公莫怪诗相恼,今日偕行总姓汤。 拼音 yǔ yè líng fēng wò zhú chuáng,píng míng jī chǐ dào yún táng。mén qián yǔ guò xīn xī mǎn,shí shàng fēng huí jiù cǎo xiāng。shān bào zhōng shēng yuán bù sàn,xuě pù wǎ miàn lěng wú guāng。lǐ gōng mò guài shī xiāng nǎo,jīn rì xié xíng zǒng xìng tāng。 作者介绍 杨 杨蟠 宋 · ? - ? 宋章安人,字公济。仁宗庆历六年进士。为密、和二州推官。诗为欧阳修所称。苏轼知杭州,蟠通判州事,与轼唱酬甚多。历知寿州卒。平生为诗数千篇,号《章安集》。 查看全部作品 →