初冬同晤贤二师登映发亭望会稽

我有二林侣,相邀步寒日。

超然人外游,下见众山出。

木叶落已静,乾坤欠萧瑟。

浮云当空翻,惨惨百鸟没。

欲辨越中岸,青烟易为失。

山川何寂寥,宫阙犹仿佛。

谁是古来者,念之难再述。

功名随尘埃,岂复有其骨。

今我二三子,永为傲时物。

篇章逢太平,窈窕坐天末。

生理本无固,愿言从此毕。

登临望前人,世事安敢忽。

拼音

wǒ yǒu èr lín lǚ,xiāng yāo bù hán rì。

chāo rán rén wài yóu,xià jiàn zhòng shān chū。

mù yè luò yǐ jìng,qián kūn qiàn xiāo sè。

fú yún dāng kōng fān,cǎn cǎn bǎi niǎo méi。

yù biàn yuè zhōng àn,qīng yān yì wèi shī。

shān chuān hé jì liáo,gōng quē yóu fǎng fú。

shuí shì gǔ lái zhě,niàn zhī nán zài shù。

gōng míng suí chén āi,qǐ fù yǒu qí gǔ。

jīn wǒ èr sān zi,yǒng wèi ào shí wù。

piān zhāng féng tài píng,yǎo tiǎo zuò tiān mò。

shēng lǐ běn wú gù,yuàn yán cóng cǐ bì。

dēng lín wàng qián rén,shì shì ān gǎn hū。

作者介绍

杨蟠

宋 · ? - ?

宋章安人,字公济。仁宗庆历六年进士。为密、和二州推官。诗为欧阳修所称。苏轼知杭州,蟠通判州事,与轼唱酬甚多。历知寿州卒。平生为诗数千篇,号《章安集》。

查看全部作品 →