次韵和端夫喜望之祈雪有应

诚意通群祀,朝来忽已飘。

六花纷汗漫,千里入均调。

赵璧光凌日,隋珠暗掷宵。

老农愁自判,稚子喜来娇。

化育知难诘,形容岂易描。

白盐聊比拟,黄竹谩讴谣。

谈柄迷修麈,朝衣夺素貂。

丰穰归嗣岁,收拾谢枯樵。

浅露先生履,深齐惠可腰。

思添韦应物,狂助盖宽饶。

民食逃艰粒,宸心定解焦。

楼高天构玉,池迥地疏瑶。

爽韵陪松桧,严声陋鼓箫。

亡羊空道路,失鹤但云霄。

抚运年将往,侵人鬓欲凋。

题舆真健笔,险句压寒绡。

重愧非名士,兹焉缀下寮。

主宾参沔渡,杖履集山椒。

故事梁园在,风流楚国遥。

琼瑰争报复,宇宙一漂摇。

莫讶春来晚,春来待此消。

拼音

chéng yì tōng qún sì,cháo lái hū yǐ piāo。

liù huā fēn hàn màn,qiān lǐ rù jūn diào。

zhào bì guāng líng rì,suí zhū àn zhì xiāo。

lǎo nóng chóu zì pàn,zhì zi xǐ lái jiāo。

huà yù zhī nán jí,xíng róng qǐ yì miáo。

bái yán liáo bǐ nǐ,huáng zhú mán ōu yáo。

tán bǐng mí xiū zhǔ,cháo yī duó sù diāo。

fēng ráng guī sì suì,shōu shí xiè kū qiáo。

qiǎn lù xiān shēng lǚ,shēn qí huì kě yāo。

sī tiān wéi yīng wù,kuáng zhù gài kuān ráo。

mín shí táo jiān lì,chén xīn dìng jiě jiāo。

lóu gāo tiān gòu yù,chí jiǒng dì shū yáo。

shuǎng yùn péi sōng guì,yán shēng lòu gǔ xiāo。

wáng yáng kōng dào lù,shī hè dàn yún xiāo。

fǔ yùn nián jiāng wǎng,qīn rén bìn yù diāo。

tí yú zhēn jiàn bǐ,xiǎn jù yā hán xiāo。

zhòng kuì fēi míng shì,zī yān zhuì xià liáo。

zhǔ bīn cān miǎn dù,zhàng lǚ jí shān jiāo。

gù shì liáng yuán zài,fēng liú chǔ guó yáo。

qióng guī zhēng bào fù,yǔ zhòu yī piāo yáo。

mò yà chūn lái wǎn,chūn lái dài cǐ xiāo。

作者介绍

邹浩

宋 · 1060年 - 1111年

宋常州晋陵人,字志完,号道乡居士。神宗元丰五年进士。为襄州教授,著《论语解义》、《孟子解义》。迁右正言,以谏立刘后,削官羁管新州。徽宗立,复官,累迁兵部侍郎,知江宁府、越州、杭州。复以谏立刘后事贬永州等地。崇宁五年返故里。有《道乡集》。

查看全部作品 →