次韵苏子骏寄其弟世美

霜风战芜城,耿耿袖间手。

峨冠何许来,逸气蟠九有。

入眼无可人,终焉收下走。

舌端写天河,那知胆非斗。

离亭巧梯媒,节物几榆柳。

所向曹匼阿,刚肠欲雷吼。

饥寒挽柴车,莫获亲可否。

年来但韦编,妙处知不朽。

规模绵古今,元自一布肘。

翛然环堵中,未觉羲皇久。

三复鹡鸰诗,亦已等妍丑。

此心千里同,岂愧鼻如口。

更闻隐君子,随风落岩薮。

崇朝公事休,嗜好斥杯酒。

幅巾款玄谈,聪明谢天诱。

万象悬目前,轩豁开户牖。

坐令黄堂上,观净亦成垢。

维皇急亲贤,承庸拔师友。

丘壑难自娱,岩廊拱文母。

只恐行赐环,仙去误鸡狗。

与其羡长生,孰若寿黔首。

一语君试听,黄梅未当剖。

拼音

shuāng fēng zhàn wú chéng,gěng gěng xiù jiān shǒu。

é guān hé xǔ lái,yì qì pán jiǔ yǒu。

rù yǎn wú kě rén,zhōng yān shōu xià zǒu。

shé duān xiě tiān hé,nà zhī dǎn fēi dòu。

lí tíng qiǎo tī méi,jié wù jǐ yú liǔ。

suǒ xiàng cáo kē ā,gāng cháng yù léi hǒu。

jī hán wǎn chái chē,mò huò qīn kě fǒu。

nián lái dàn wéi biān,miào chù zhī bù xiǔ。

guī mó mián gǔ jīn,yuán zì yī bù zhǒu。

xiāo rán huán dǔ zhōng,wèi jué xī huáng jiǔ。

sān fù jí líng shī,yì yǐ děng yán chǒu。

cǐ xīn qiān lǐ tóng,qǐ kuì bí rú kǒu。

gèng wén yǐn jūn zi,suí fēng luò yán sǒu。

chóng cháo gōng shì xiū,shì hǎo chì bēi jiǔ。

fú jīn kuǎn xuán tán,cōng míng xiè tiān yòu。

wàn xiàng xuán mù qián,xuān huō kāi hù yǒu。

zuò lìng huáng táng shàng,guān jìng yì chéng gòu。

wéi huáng jí qīn xián,chéng yōng bá shī yǒu。

qiū hè nán zì yú,yán láng gǒng wén mǔ。

zhǐ kǒng xíng cì huán,xiān qù wù jī gǒu。

yǔ qí xiàn zhǎng shēng,shú ruò shòu qián shǒu。

yī yǔ jūn shì tīng,huáng méi wèi dāng pōu。

作者介绍

邹浩

宋 · 1060年 - 1111年

宋常州晋陵人,字志完,号道乡居士。神宗元丰五年进士。为襄州教授,著《论语解义》、《孟子解义》。迁右正言,以谏立刘后,削官羁管新州。徽宗立,复官,累迁兵部侍郎,知江宁府、越州、杭州。复以谏立刘后事贬永州等地。崇宁五年返故里。有《道乡集》。

查看全部作品 →