戏浯溪长老伯新

永州怀素精草书,毫端万象纷卷舒。浑身是眼看不破,一笔至今藏物初。

浯溪得之不自用,却要他人书作图。蓦然打个筋斗去,觅纸觅绢一物无。

急将床上被来拆,手忙脚乱纵横铺。五云和尚巧言语,扫尽六幅裁须臾。

叠了又开开又叠,喜欢胜获衣内珠。二三子笑几绝倒,左右僮仆咸惊呼。

宁比酸寒杜陵老,海图拆应家人须。脱巾漉酒解龟当,表里空旷真丈夫。

吾行天下何啻半,常恨眼前无此徒。那知兴发乃方外,与彼嗜好同根株。

小中现大大可睹,跳出规矩渠非愚。他时风雪夜参半,灰炉冰冷灯影孤。

坐披破絮似鱼网,数挽不掩皴肌肤。只应侍者隔壁私自语,我师为谁说法声呜呜。

拼音

yǒng zhōu huái sù jīng cǎo shū,háo duān wàn xiàng fēn juǎn shū。hún shēn shì yǎn kàn bù pò,yī bǐ zhì jīn cáng wù chū。

wú xī dé zhī bù zì yòng,què yào tā rén shū zuò tú。mò rán dǎ gè jīn dòu qù,mì zhǐ mì juàn yī wù wú。

jí jiāng chuáng shàng bèi lái chāi,shǒu máng jiǎo luàn zòng héng pù。wǔ yún hé shàng qiǎo yán yǔ,sǎo jǐn liù fú cái xū yú。

dié le yòu kāi kāi yòu dié,xǐ huān shèng huò yī nèi zhū。èr sān zi xiào jǐ jué dào,zuǒ yòu tóng pū xián jīng hū。

níng bǐ suān hán dù líng lǎo,hǎi tú chāi yīng jiā rén xū。tuō jīn lù jiǔ jiě guī dāng,biǎo lǐ kōng kuàng zhēn zhàng fū。

wú xíng tiān xià hé chì bàn,cháng hèn yǎn qián wú cǐ tú。nà zhī xīng fā nǎi fāng wài,yǔ bǐ shì hǎo tóng gēn zhū。

xiǎo zhōng xiàn dà dà kě dǔ,tiào chū guī jǔ qú fēi yú。tā shí fēng xuě yè cān bàn,huī lú bīng lěng dēng yǐng gū。

zuò pī pò xù shì yú wǎng,shù wǎn bù yǎn cūn jī fū。zhǐ yīng shì zhě gé bì sī zì yǔ,wǒ shī wèi shuí shuō fǎ shēng wū wū。

作者介绍

邹浩

宋 · 1060年 - 1111年

宋常州晋陵人,字志完,号道乡居士。神宗元丰五年进士。为襄州教授,著《论语解义》、《孟子解义》。迁右正言,以谏立刘后,削官羁管新州。徽宗立,复官,累迁兵部侍郎,知江宁府、越州、杭州。复以谏立刘后事贬永州等地。崇宁五年返故里。有《道乡集》。

查看全部作品 →