寄吴晞远

官路声名二十年,江乡旧仰贰车贤。

推将事业归尘外,收得功夫到酒边。

解榻几闻招隐士,炷香终日对韦编。

公朝况是登耆哲,早晚蒲轮稳著鞭。

拼音

guān lù shēng míng èr shí nián,jiāng xiāng jiù yǎng èr chē xián。

tuī jiāng shì yè guī chén wài,shōu dé gōng fū dào jiǔ biān。

jiě tà jǐ wén zhāo yǐn shì,zhù xiāng zhōng rì duì wéi biān。

gōng cháo kuàng shì dēng qí zhé,zǎo wǎn pú lún wěn zhù biān。

作者介绍

祖秀实

宋 · ? - ?

宋建州浦城人,字去华。举进士。除国子博士。靖康之乱,于太学叱责金将,身被剑击,绝而复苏。高宗闻其名,召拜礼部郎中。

查看全部作品 →