故仁寿簿张府君挽诗览府君事状见其居靖康国难时读李晟传慷慨不觉泪下衋然有感于中作诗哀之

羊肸与鬷蔑,雅好非宿敦。

携手遽升堂,一语不待烦。

物理适相感,岂用疏戚论。

夫君今则亡,遗言空复存。

乃能使余悲,览之涕澜翻。

曩在岁丙午,烽烟塞天阍。

四溟波荡沃,公方卧山樊。

忽抚西平传,愤闷神飞鶱。

尚想绣帽翁,凛凛躬櫜鞬。

指顾还两都,笋簴安陵园。

唐家有遗黎,不识金鼓喧。

掩卷泪如迸,汗简犹班痕。

平时闾阎中,聊乘下泽辕。

岂知中激烈,感慨在元元。

斯言当余意,为恸声复吞。

但闻神州地,昼暝烟尘昏。

故老不可得,华屋今丘墦。

九原傥作兴,余欲重与论。

拼音

yáng xī yǔ zōng miè,yǎ hǎo fēi sù dūn。

xié shǒu jù shēng táng,yī yǔ bù dài fán。

wù lǐ shì xiāng gǎn,qǐ yòng shū qī lùn。

fū jūn jīn zé wáng,yí yán kōng fù cún。

nǎi néng shǐ yú bēi,lǎn zhī tì lán fān。

nǎng zài suì bǐng wǔ,fēng yān sāi tiān hūn。

sì míng bō dàng wò,gōng fāng wò shān fán。

hū fǔ xī píng chuán,fèn mèn shén fēi xiān。

shàng xiǎng xiù mào wēng,lǐn lǐn gōng gāo jiān。

zhǐ gù hái liǎng dōu,sǔn jù ān líng yuán。

táng jiā yǒu yí lí,bù shí jīn gǔ xuān。

yǎn juǎn lèi rú bèng,hàn jiǎn yóu bān hén。

píng shí lǘ yán zhōng,liáo chéng xià zé yuán。

qǐ zhī zhōng jī liè,gǎn kǎi zài yuán yuán。

sī yán dāng yú yì,wèi tòng shēng fù tūn。

dàn wén shén zhōu dì,zhòu míng yān chén hūn。

gù lǎo bù kě dé,huá wū jīn qiū fán。

jiǔ yuán tǎng zuò xīng,yú yù zhòng yǔ lùn。

作者介绍

史尧弼

宋 · ? - ?

宋眉州人,字唐英,世称莲峰先生。高宗绍兴二十七年进士。少以《古乐府》、《洪范》等论往见张浚,浚谓其大类苏轼。年十四举于乡,赴鹿鸣宴犹著粉红裤,人疑其文未工,太守命赋诗,尧弼援笔立就。未授官而卒。有《莲峰集》。

查看全部作品 →