谒周侍郎

大江之南英灵窟,瑰奇万古输不竭。

往年鼓柁穷壮观,见公更觉人超越。

当时持橐趋明光,径度蓬山跨奉常。

汉仪周典一朝重,斧藻皇度看翱翔。

只今自合补衮阙,元有胸中丝五色。

如何一麾渺江海,扶摇未嫌六月息。

此邦齐鲁伯仲间,乡来文物馀班班。

天遣儒宗作邦伯,风流正始应追还。

老稚何知但呼舞,平易近民吾父母。

悃愊无华两京似,宴坐黄堂物安堵。

小人不识衡气机,况知道学穷精微。

羲文孔圣演三画,后来百代谁传衣。

图书不见出河洛,禹箕九畴那复作。

一时覆瓿笑迂阔,子云太玄亦寂寞。

振起此学非公谁,心匠妙处玑衡齐。

定知数术本天授,无乃太一燃青藜。

草玄遗编当不朽,还许侯芭传业否。

旧来尝辱河南幸,从今肯在诸生后。

拼音

dà jiāng zhī nán yīng líng kū,guī qí wàn gǔ shū bù jié。

wǎng nián gǔ duò qióng zhuàng guān,jiàn gōng gèng jué rén chāo yuè。

dāng shí chí tuó qū míng guāng,jìng dù péng shān kuà fèng cháng。

hàn yí zhōu diǎn yī cháo zhòng,fǔ zǎo huáng dù kàn áo xiáng。

zhǐ jīn zì hé bǔ gǔn quē,yuán yǒu xiōng zhōng sī wǔ sè。

rú hé yī huī miǎo jiāng hǎi,fú yáo wèi xián liù yuè xī。

cǐ bāng qí lǔ bó zhòng jiān,xiāng lái wén wù yú bān bān。

tiān qiǎn rú zōng zuò bāng bó,fēng liú zhèng shǐ yīng zhuī hái。

lǎo zhì hé zhī dàn hū wǔ,píng yì jìn mín wú fù mǔ。

kǔn bì wú huá liǎng jīng shì,yàn zuò huáng táng wù ān dǔ。

xiǎo rén bù shí héng qì jī,kuàng zhī dào xué qióng jīng wēi。

xī wén kǒng shèng yǎn sān huà,hòu lái bǎi dài shuí chuán yī。

tú shū bù jiàn chū hé luò,yǔ jī jiǔ chóu nà fù zuò。

yī shí fù bù xiào yū kuò,zi yún tài xuán yì jì mò。

zhèn qǐ cǐ xué fēi gōng shuí,xīn jiàng miào chù jī héng qí。

dìng zhī shù shù běn tiān shòu,wú nǎi tài yī rán qīng lí。

cǎo xuán yí biān dāng bù xiǔ,hái xǔ hóu bā chuán yè fǒu。

jiù lái cháng rǔ hé nán xìng,cóng jīn kěn zài zhū shēng hòu。

作者介绍

史尧弼

宋 · ? - ?

宋眉州人,字唐英,世称莲峰先生。高宗绍兴二十七年进士。少以《古乐府》、《洪范》等论往见张浚,浚谓其大类苏轼。年十四举于乡,赴鹿鸣宴犹著粉红裤,人疑其文未工,太守命赋诗,尧弼援笔立就。未授官而卒。有《莲峰集》。

查看全部作品 →