夕阳

骤雨无多润,残阳不复迟。

阴凉庭树老,点缀石苔滋。

斗雀轻投地,悬虫剩倚丝。

林樱供口实,美味及童儿。

拼音

zhòu yǔ wú duō rùn,cán yáng bù fù chí。

yīn liáng tíng shù lǎo,diǎn zhuì shí tái zī。

dòu què qīng tóu dì,xuán chóng shèng yǐ sī。

lín yīng gōng kǒu shí,měi wèi jí tóng ér。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →