城上新亭

野芳乔木共回环,步到西城五里间。

值有丛祠休足力,就为幽境慰心颜。

鸥声远水连晴日,刹影高台似浅山。

胜事本来容易集,可怜人自不能闲。

拼音

yě fāng qiáo mù gòng huí huán,bù dào xī chéng wǔ lǐ jiān。

zhí yǒu cóng cí xiū zú lì,jiù wèi yōu jìng wèi xīn yán。

ōu shēng yuǎn shuǐ lián qíng rì,shā yǐng gāo tái shì qiǎn shān。

shèng shì běn lái róng yì jí,kě lián rén zì bù néng xián。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →