题禅寺

锦帆牙樯四百年,曲池歌榭两凄然。

又从劫火悲前佛,犹有灵光阅逝川。

何处鸣禽新出谷,几株乔木上参天。

春游不负题诗兴,神助仍因梦阿连。

拼音

jǐn fān yá qiáng sì bǎi nián,qū chí gē xiè liǎng qī rán。

yòu cóng jié huǒ bēi qián fú,yóu yǒu líng guāng yuè shì chuān。

hé chù míng qín xīn chū gǔ,jǐ zhū qiáo mù shàng cān tiān。

chūn yóu bù fù tí shī xīng,shén zhù réng yīn mèng ā lián。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →