驰道

秦皇侈心极,登眺穷阻修。

言从峡中度,复欲沧海游。

车辙去不反,驰道缺每留。

君看鼎湖人,尚畏轩辕邱。

拼音

qín huáng chǐ xīn jí,dēng tiào qióng zǔ xiū。

yán cóng xiá zhōng dù,fù yù cāng hǎi yóu。

chē zhé qù bù fǎn,chí dào quē měi liú。

jūn kàn dǐng hú rén,shàng wèi xuān yuán qiū。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →