潼关

上有苍苍山,下有浑浑流。

两崖类筑甬,中道才容辀。

关门密相望,设险非一秋。

借问前代人,屈指嬴与刘。

乃知伯王功,天险参人谋。

百二制六国,一面当诸侯。

东惭洛阳薄,北视朝歌羞。

时平郡国通,官守轻戈矛。

旅程兹出关,怅然为淹留。

拼音

shàng yǒu cāng cāng shān,xià yǒu hún hún liú。

liǎng yá lèi zhù yǒng,zhōng dào cái róng zhōu。

guān mén mì xiāng wàng,shè xiǎn fēi yī qiū。

jiè wèn qián dài rén,qū zhǐ yíng yǔ liú。

nǎi zhī bó wáng gōng,tiān xiǎn cān rén móu。

bǎi èr zhì liù guó,yī miàn dāng zhū hóu。

dōng cán luò yáng báo,běi shì cháo gē xiū。

shí píng jùn guó tōng,guān shǒu qīng gē máo。

lǚ chéng zī chū guān,chàng rán wèi yān liú。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →