次韵孔常父 刘攽 宋 老翁衰迟为日久,自知不是文章手。紫微荧煌十二星,青阁彤庭掖垣右。谁令孤翼此飞栖,正似枯槎犯牛斗。诸公可亲复可望,黄钟浑宏秋水光。但论四海矧故乡,清诗翻翻鸿鹄翔,愿言与子同升堂。 拼音 lǎo wēng shuāi chí wèi rì jiǔ,zì zhī bù shì wén zhāng shǒu。zǐ wēi yíng huáng shí èr xīng,qīng gé tóng tíng yē yuán yòu。shuí lìng gū yì cǐ fēi qī,zhèng shì kū chá fàn niú dòu。zhū gōng kě qīn fù kě wàng,huáng zhōng hún hóng qiū shuǐ guāng。dàn lùn sì hǎi shěn gù xiāng,qīng shī fān fān hóng gǔ xiáng,yuàn yán yǔ zi tóng shēng táng。 作者介绍 刘 刘攽 宋 · 1023年 - 1089年 宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。 查看全部作品 →