和王平甫韩干画马行

韩干画马出曹霸,得名不在陈栩下。

诏令师栩辞不可,苑中万马师在我。

王侯读书爱此言,由来能事须天然。

看图作诗寄慷慨,锦文织字珠联联。

乘黄騕袅久埋没,安西大宛路超忽。

丹青能令千万年,不比燕人空市骨。

霜蹄踣铁精权奇,耳截筒竹稍垂丝。

超然抉后三十尺,一日千里御者谁。

舐笔和铅人所同,尔今独成第一工。

神凝意会不可料,天驷降精来此中。

少陵作诗讥画肉,惋惜骅骝气凋缩。

未知良工尝苦心,空使时人争贱目。

九皋相马观天机,神隽不辨黄与骊。

君知画手贵自我,何若相法非有师。

拙工俗子纷纷是,畏避权豪如畏死。

生栋湿涂多覆屋,巧书掣肘真难使。

吾知公诗正如此,丈夫特立嗟已矣。

拼音

hán gàn huà mǎ chū cáo bà,dé míng bù zài chén xǔ xià。

zhào lìng shī xǔ cí bù kě,yuàn zhōng wàn mǎ shī zài wǒ。

wáng hóu dú shū ài cǐ yán,yóu lái néng shì xū tiān rán。

kàn tú zuò shī jì kāng kǎi,jǐn wén zhī zì zhū lián lián。

chéng huáng yǎo niǎo jiǔ mái méi,ān xī dà wǎn lù chāo hū。

dān qīng néng lìng qiān wàn nián,bù bǐ yàn rén kōng shì gǔ。

shuāng tí bó tiě jīng quán qí,ěr jié tǒng zhú shāo chuí sī。

chāo rán jué hòu sān shí chǐ,yī rì qiān lǐ yù zhě shuí。

shì bǐ hé qiān rén suǒ tóng,ěr jīn dú chéng dì yī gōng。

shén níng yì huì bù kě liào,tiān sì jiàng jīng lái cǐ zhōng。

shǎo líng zuò shī jī huà ròu,wǎn xī huá liú qì diāo suō。

wèi zhī liáng gōng cháng kǔ xīn,kōng shǐ shí rén zhēng jiàn mù。

jiǔ gāo xiāng mǎ guān tiān jī,shén juàn bù biàn huáng yǔ lí。

jūn zhī huà shǒu guì zì wǒ,hé ruò xiāng fǎ fēi yǒu shī。

zhuō gōng sú zi fēn fēn shì,wèi bì quán háo rú wèi sǐ。

shēng dòng shī tú duō fù wū,qiǎo shū chè zhǒu zhēn nán shǐ。

wú zhī gōng shī zhèng rú cǐ,zhàng fū tè lì jiē yǐ yǐ。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →