和杨十七伤苏子美

苏君在朝素机警,气排青云力扛鼎。

鹓鸿遇风鄙巢栖,骐骥得涂嗤坎井。

千金置酒宴长夜,锦绣照烂丝篁静。

明珠盈车谤随起,白巾还家酒未醒。

翟公署门宾客改,魏牟去阙江湖永。

濯缨渔父唱沧浪,结庐陶令依人境。

时浮扁舟就什一,出从数骑非造请。

穷途诗语尤慨慷,暮年笔法加豪逞。

霜凋兰蕙不待老,一世欢悲竟俄顷。

遗书犹缺茂陵求,卜宅乍许要离并。

生平相望不相接,凛凛气概吾能省。

川流既逝安可回,骏骨虽买何由骋。

知君金石尝定交,末路人琴俱不幸。

大招无复修门期,怀旧邈与山阳等。

拼音

sū jūn zài cháo sù jī jǐng,qì pái qīng yún lì káng dǐng。

yuān hóng yù fēng bǐ cháo qī,qí jì dé tú chī kǎn jǐng。

qiān jīn zhì jiǔ yàn zhǎng yè,jǐn xiù zhào làn sī huáng jìng。

míng zhū yíng chē bàng suí qǐ,bái jīn hái jiā jiǔ wèi xǐng。

dí gōng shǔ mén bīn kè gǎi,wèi móu qù quē jiāng hú yǒng。

zhuó yīng yú fù chàng cāng làng,jié lú táo lìng yī rén jìng。

shí fú biǎn zhōu jiù shén yī,chū cóng shù qí fēi zào qǐng。

qióng tú shī yǔ yóu kǎi kāng,mù nián bǐ fǎ jiā háo chěng。

shuāng diāo lán huì bù dài lǎo,yī shì huān bēi jìng é qǐng。

yí shū yóu quē mào líng qiú,bo zhái zhà xǔ yào lí bìng。

shēng píng xiāng wàng bù xiāng jiē,lǐn lǐn qì gài wú néng shěng。

chuān liú jì shì ān kě huí,jùn gǔ suī mǎi hé yóu chěng。

zhī jūn jīn shí cháng dìng jiāo,mò lù rén qín jù bù xìng。

dà zhāo wú fù xiū mén qī,huái jiù miǎo yǔ shān yáng děng。

作者介绍

刘攽

宋 · 1023年 - 1089年

宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。

查看全部作品 →