壁画古槎歌 刘攽 宋 南山大树枫与樗,百年不到生理枯。老枝错落麋奋角,病根蟉结龙垂胡。风霜不知春不改,古苔悬蔓相萦带。岂知高堂素壁上,画图能令观者爱。野夫晨兴坐树边,偶说此槎来上天。暂乘西风犯牛斗,却看东海成桑田。 拼音 nán shān dà shù fēng yǔ chū,bǎi nián bù dào shēng lǐ kū。lǎo zhī cuò luò mí fèn jiǎo,bìng gēn liú jié lóng chuí hú。fēng shuāng bù zhī chūn bù gǎi,gǔ tái xuán màn xiāng yíng dài。qǐ zhī gāo táng sù bì shàng,huà tú néng lìng guān zhě ài。yě fū chén xīng zuò shù biān,ǒu shuō cǐ chá lái shàng tiān。zàn chéng xī fēng fàn niú dòu,què kàn dōng hǎi chéng sāng tián。 作者介绍 刘 刘攽 宋 · 1023年 - 1089年 宋临江军新喻人,字贡父,一作戆父、赣父,号公非。刘敞弟。仁宗庆历六年进士。历州县官二十年,入为国子监直讲,迁馆阁校勘。神宗熙宁初同知太常礼院,以反对新法出知曹州。哲宗元祐中召拜中书舍人。博览群书,精于史学,助司马光修《资治通鉴》,专治汉史部分。有《彭城集》、《公非集》、《中山诗话》等。 查看全部作品 →