缘识

紫檀金线槽偏蹙,拨弄朱弦敲冰玉。

指法从来天下闻,翻成尽入升平曲。

传之世上五音足,希夷道听化民俗。

盘龙面对压鳌头,玄微风散万般流。

长春苑内半酣酒,阳和自态低回首。

声高细咽浪潜幽,不胜情处稀还有。

韵响寒空明月里,亦非涤荡凡愚耳。

谩说仙家调宫徵,丝竹那堪将比拟。

温柔腕软一双轻,满坐馨香来四起。

珠囊抉破无多力,好似凤皇张羽翼。

昔时皆总用心劳,几许名扬弹尽得。

和合象同琴与瑟,凝神巧妙通南北。

莺娇舌急恋芳菲,水精帘外欲含辉。

此艺人间堪可重,杏花杨柳色依依。

拼音

zǐ tán jīn xiàn cáo piān cù,bō nòng zhū xián qiāo bīng yù。

zhǐ fǎ cóng lái tiān xià wén,fān chéng jǐn rù shēng píng qū。

chuán zhī shì shàng wǔ yīn zú,xī yí dào tīng huà mín sú。

pán lóng miàn duì yā áo tóu,xuán wēi fēng sàn wàn bān liú。

zhǎng chūn yuàn nèi bàn hān jiǔ,yáng hé zì tài dī huí shǒu。

shēng gāo xì yàn làng qián yōu,bù shèng qíng chù xī hái yǒu。

yùn xiǎng hán kōng míng yuè lǐ,yì fēi dí dàng fán yú ěr。

mán shuō xiān jiā diào gōng zhēng,sī zhú nà kān jiāng bǐ nǐ。

wēn róu wàn ruǎn yī shuāng qīng,mǎn zuò xīn xiāng lái sì qǐ。

zhū náng jué pò wú duō lì,hǎo shì fèng huáng zhāng yǔ yì。

xī shí jiē zǒng yòng xīn láo,jǐ xǔ míng yáng dàn jǐn dé。

hé hé xiàng tóng qín yǔ sè,níng shén qiǎo miào tōng nán běi。

yīng jiāo shé jí liàn fāng fēi,shuǐ jīng lián wài yù hán huī。

cǐ yì rén jiān kān kě zhòng,xìng huā yáng liǔ sè yī yī。

作者介绍

赵炅

宋 · 939年 - 997年

即赵炅。宋太祖弟。初名匡义,后改光义,即位后改名炅。太祖开宝六年封晋王。九年即位,改元太平兴国。对割据政权继续各个击破。三年,平海军陈洪进、吴越王钱俶相继纳土。四年,亲征,平北汉。乘胜攻辽,于高梁河大败而归。雍熙三年,再命将三路攻辽,大败,遂行守内虚外政策。在位二十二年,加强中央集权,收节度使所领支郡,扩大科举取士,建崇文院,编纂《太平御览》等书,加强“重文”风气。淳化中,镇压王小波、李顺起义。

查看全部作品 →