缘识

春色春兮景媚妍,薰风暖润物华鲜。上林花结和香雾,絮压轻轻软似绵。

寰中运启大平年,文武须精百艺全。弄影马骄难控勒,龟兹韵雅奏钧天。

仙仗仪排亲自注,电转星毬来进御。玄之寂妙得其玄,更重人前举止措。

靴衫束带两分行,七宝鞭擎呈内库。一坦平兮殿毬场,国乐调兮甚锵洋。

掀天沸渭轰鼍鼓,返朴纯诚敩三皇。折旋俯仰怡情悦,乾坤日月尽舒光。

龙马徘徊多步骤,生狞堪羡困垂缰。绣䪌红绦金蹀躞,銮铃珂佩水精装。

五云庆集鹤为驾,短袍新样甚风雅。东西相望贺头筹,欢呼蹈舞金阶下。

隔宿閤门宣侍臣,厩中令拣驯良马。紫气盘旋分月仗,庭芜尽去平如掌。

趫捷雄雄镂镫轻,雷声唱彻迎空响。俄然斗转俱浑霍,亦非骇目犹人作。

学之玄妙似通神,凤翼藏珠岂易落。傍捎正击有多门,斜身用力轻敲斫。

我因闲暇自销停,对手临时相架阁。深似交锋立战轼,匹马纵横藉筋脚。

孤星远迸向人飞,云开瑞色天,清廓打三筹,公子王孙第一流。

声高唱好绣旗举,响亮欢声动十洲。齐拜彤庭临玉砌,香随雾散堕鳌头。

奔驰系合班,供奉内臣侧。祥烟澹荡俨清风,御筵开处浮春色。

弦管调高甚谐和,排优次第用心怕。难中最难人健羡,困即暂来临玉殿。

苑花方盛重暄和,特会群臣开广宴。广宴初启日迟迟,时饮醲醪红满面。

唯将煦育遍覃恩,狻猊喷袅龙香散。四寒偃戈征将闲,丧胆犬戎寻不见。

牡丹澹兮白如雪,打毬妙兮多指诀。似展兵机演智谋,风旋两阴甚奇绝。

每争竞逐向前冲,星高陨坠相钩拽。声传士庶万千家,济济锵锵耀辉华。

从人巧拙快予意,欢呼动地喜交加。我缘寡薄非明主,礼乐风俗成规矩。

笑他左右尽狂心,文臣战将多如雨。修持管笔故无疑,威慑遐荒用神武。

僚宰满面是香尘,一边得失亏先补。车书混化霸丕图,姬周小世方为数。

休言落雁射双雕,中原静乱平胡虏。

拼音

chūn sè chūn xī jǐng mèi yán,xūn fēng nuǎn rùn wù huá xiān。shàng lín huā jié hé xiāng wù,xù yā qīng qīng ruǎn shì mián。

huán zhōng yùn qǐ dà píng nián,wén wǔ xū jīng bǎi yì quán。nòng yǐng mǎ jiāo nán kòng lēi,guī zī yùn yǎ zòu jūn tiān。

xiān zhàng yí pái qīn zì zhù,diàn zhuǎn xīng qiú lái jìn yù。xuán zhī jì miào dé qí xuán,gèng zhòng rén qián jǔ zhǐ cuò。

xuē shān shù dài liǎng fēn xíng,qī bǎo biān qíng chéng nèi kù。yī tǎn píng xī diàn qiú chǎng,guó lè diào xī shén qiāng yáng。

xiān tiān fèi wèi hōng tuó gǔ,fǎn pǔ chún chéng xiào sān huáng。zhé xuán fǔ yǎng yí qíng yuè,qián kūn rì yuè jǐn shū guāng。

lóng mǎ pái huái duō bù zhòu,shēng níng kān xiàn kùn chuí jiāng。xiù zhàn hóng tāo jīn dié xiè,luán líng kē pèi shuǐ jīng zhuāng。

wǔ yún qìng jí hè wèi jià,duǎn páo xīn yàng shén fēng yǎ。dōng xī xiāng wàng hè tóu chóu,huān hū dǎo wǔ jīn jiē xià。

gé sù gé mén xuān shì chén,jiù zhōng lìng jiǎn xùn liáng mǎ。zǐ qì pán xuán fēn yuè zhàng,tíng wú jǐn qù píng rú zhǎng。

qiáo jié xióng xióng lòu dèng qīng,léi shēng chàng chè yíng kōng xiǎng。é rán dòu zhuǎn jù hún huò,yì fēi hài mù yóu rén zuò。

xué zhī xuán miào shì tōng shén,fèng yì cáng zhū qǐ yì luò。bàng shāo zhèng jī yǒu duō mén,xié shēn yòng lì qīng qiāo zhuó。

wǒ yīn xián xiá zì xiāo tíng,duì shǒu lín shí xiāng jià gé。shēn shì jiāo fēng lì zhàn shì,pǐ mǎ zòng héng jí jīn jiǎo。

gū xīng yuǎn bèng xiàng rén fēi,yún kāi ruì sè tiān,qīng kuò dǎ sān chóu,gōng zi wáng sūn dì yī liú。

shēng gāo chàng hǎo xiù qí jǔ,xiǎng liàng huān shēng dòng shí zhōu。qí bài tóng tíng lín yù qì,xiāng suí wù sàn duò áo tóu。

bēn chí xì hé bān,gōng fèng nèi chén cè。xiáng yān dàn dàng yǎn qīng fēng,yù yán kāi chù fú chūn sè。

xián guǎn diào gāo shén xié hé,pái yōu cì dì yòng xīn pà。nán zhōng zuì nán rén jiàn xiàn,kùn jí zàn lái lín yù diàn。

yuàn huā fāng shèng zhòng xuān hé,tè huì qún chén kāi guǎng yàn。guǎng yàn chū qǐ rì chí chí,shí yǐn nóng láo hóng mǎn miàn。

wéi jiāng xù yù biàn tán ēn,suān ní pēn niǎo lóng xiāng sàn。sì hán yǎn gē zhēng jiāng xián,sàng dǎn quǎn róng xún bù jiàn。

mǔ dān dàn xī bái rú xuě,dǎ qiú miào xī duō zhǐ jué。shì zhǎn bīng jī yǎn zhì móu,fēng xuán liǎng yīn shén qí jué。

měi zhēng jìng zhú xiàng qián chōng,xīng gāo yǔn zhuì xiāng gōu zhuāi。shēng chuán shì shù wàn qiān jiā,jì jì qiāng qiāng yào huī huá。

cóng rén qiǎo zhuō kuài yǔ yì,huān hū dòng dì xǐ jiāo jiā。wǒ yuán guǎ báo fēi míng zhǔ,lǐ lè fēng sú chéng guī jǔ。

xiào tā zuǒ yòu jǐn kuáng xīn,wén chén zhàn jiāng duō rú yǔ。xiū chí guǎn bǐ gù wú yí,wēi shè xiá huāng yòng shén wǔ。

liáo zǎi mǎn miàn shì xiāng chén,yī biān dé shī kuī xiān bǔ。chē shū hùn huà bà pī tú,jī zhōu xiǎo shì fāng wèi shù。

xiū yán luò yàn shè shuāng diāo,zhōng yuán jìng luàn píng hú lǔ。

作者介绍

赵炅

宋 · 939年 - 997年

即赵炅。宋太祖弟。初名匡义,后改光义,即位后改名炅。太祖开宝六年封晋王。九年即位,改元太平兴国。对割据政权继续各个击破。三年,平海军陈洪进、吴越王钱俶相继纳土。四年,亲征,平北汉。乘胜攻辽,于高梁河大败而归。雍熙三年,再命将三路攻辽,大败,遂行守内虚外政策。在位二十二年,加强中央集权,收节度使所领支郡,扩大科举取士,建崇文院,编纂《太平御览》等书,加强“重文”风气。淳化中,镇压王小波、李顺起义。

查看全部作品 →