远别离

太湖三山口,中有西行舟。望望不相近,望中生远愁。

重露湿苍苔,秋风散杨柳。空藏兰蕙心,离恨如旨酒。

碧纱窗外叶骚骚,三更风作切梦刀。千里万里独为客,少年心事风中毛。

拼音

tài hú sān shān kǒu,zhōng yǒu xī xíng zhōu。wàng wàng bù xiāng jìn,wàng zhōng shēng yuǎn chóu。

zhòng lù shī cāng tái,qiū fēng sàn yáng liǔ。kōng cáng lán huì xīn,lí hèn rú zhǐ jiǔ。

bì shā chuāng wài yè sāo sāo,sān gèng fēng zuò qiè mèng dāo。qiān lǐ wàn lǐ dú wèi kè,shǎo nián xīn shì fēng zhōng máo。

作者介绍

李龏

宋 · ? - ?

宋平江府吴江人,字和父,一字仲甫,号雪林。不乐仕进,居于吴兴三汇之交,年登耄期。效元白歌诗,有《剪绡集》等。

查看全部作品 →