过兰亭书堂

兰亭拟金谷,逸少比季伦。

史臣作此语,无异屠沽人。

君看兰亭墨,岁久迹岂陈。

当时本嬉戏,后世乃见真。

我行适春暮,及此禊饮辰。

墨池奏环玦,书堂暗松筠。

堂中有遗像,俨坐遗冠巾。

情知金堂仙,可望不可亲。

物色倘见之,欲去犹逡巡。

拼音

lán tíng nǐ jīn gǔ,yì shǎo bǐ jì lún。

shǐ chén zuò cǐ yǔ,wú yì tú gū rén。

jūn kàn lán tíng mò,suì jiǔ jì qǐ chén。

dāng shí běn xī xì,hòu shì nǎi jiàn zhēn。

wǒ xíng shì chūn mù,jí cǐ xì yǐn chén。

mò chí zòu huán jué,shū táng àn sōng yún。

táng zhōng yǒu yí xiàng,yǎn zuò yí guān jīn。

qíng zhī jīn táng xiān,kě wàng bù kě qīn。

wù sè tǎng jiàn zhī,yù qù yóu qūn xún。

作者介绍

刘度

宋 · ? - ?

宋湖州长兴人,字汝一。高宗绍兴十五年制科荐登进士。为秘书省校书郎。历官台谏,金人败盟,条陈三策,不报。孝宗即位,抗疏陈《春秋》正始之道。有《传言鉴古》及杂文。

查看全部作品 →