寿皇子

太初孰元,浑沦蒙密。

弥漫宇宙,一气沕潏。

孰知是时,无极有极。

天高地下,人生物出。

畴虽未分,易虽未画。

行乎其间,充满周悉。

炎黄启序,姬孔抉机。

陶为泰和,数千其期。

写为六经,万言具垂。

太史变法,汉唐续维。

迄于我宋,皇皇巍巍。

百代以下,上接农羲。

畏天若临,视民如伤。

消斥奸佞,登崇隽良。

急将宽兵,我武维扬。

选牧与部,仁风以翔。

节用裕下,根深本强。

身修国治,纲举目张。

由经而史,自皇而王。

以暨我朝,同此一纲。

天赋高妙,学力深详。

上而河洛之图画,近而我祖之宪章。

贯千古于旦暮,敛一心于混茫。

大哉斯学,夫岂经生学士析解章句而已哉。

拼音

tài chū shú yuán,hún lún méng mì。

mí màn yǔ zhòu,yī qì mì yù。

shú zhī shì shí,wú jí yǒu jí。

tiān gāo dì xià,rén shēng wù chū。

chóu suī wèi fēn,yì suī wèi huà。

xíng hū qí jiān,chōng mǎn zhōu xī。

yán huáng qǐ xù,jī kǒng jué jī。

táo wèi tài hé,shù qiān qí qī。

xiě wèi liù jīng,wàn yán jù chuí。

tài shǐ biàn fǎ,hàn táng xù wéi。

qì yú wǒ sòng,huáng huáng wēi wēi。

bǎi dài yǐ xià,shàng jiē nóng xī。

wèi tiān ruò lín,shì mín rú shāng。

xiāo chì jiān nìng,dēng chóng juàn liáng。

jí jiāng kuān bīng,wǒ wǔ wéi yáng。

xuǎn mù yǔ bù,rén fēng yǐ xiáng。

jié yòng yù xià,gēn shēn běn qiáng。

shēn xiū guó zhì,gāng jǔ mù zhāng。

yóu jīng ér shǐ,zì huáng ér wáng。

yǐ jì wǒ cháo,tóng cǐ yī gāng。

tiān fù gāo miào,xué lì shēn xiáng。

shàng ér hé luò zhī tú huà,jìn ér wǒ zǔ zhī xiàn zhāng。

guàn qiān gǔ yú dàn mù,liǎn yī xīn yú hùn máng。

dà zāi sī xué,fū qǐ jīng shēng xué shì xī jiě zhāng jù ér yǐ zāi。

作者介绍

程珌

宋 · 1164年 - 1242年

程珌,宋代人,字怀古,号洺水遗民,休宁(今属安徽)人。绍熙四年进士。授昌化主簿,调建康府教授,改知富阳县,迁主管官告院。历宗正寺主簿、枢密院编修官,权右司郎官、秘书监丞,江东转运判官。

查看全部作品 →