官舍梅树

东风慰寂寞,花到阶前树。

一枝花十馀,一树枝四五。

妙处在不多,酴醾更屏护。

半开半未开,十分好态度。

去年初来时,爱此当庭户。

便指为红梅,试问何以故。

入檐一枝低,偃亚复数处。

有是好风骨,他木安敢许。

逮至腊前后,梅开不择所。

此独未有芽,春信来何暮。

时着手摩挲,切勿为文具。

相劳虽无酒,典衣吾有取。

因循及初春,椒萼才可数。

怂恿荷微暖,红英忽然吐。

惊喜出不料,绕玩遂成屡。

赪颊人共怜,惭颜我自误。

着眼未分明,殆须卷帘顾。

昔尝笑北人,浑作杏花睹。

认桃无绿叶,吾不事斯语。

吾本待以梅,恨不辨红素。

见花乃识花,康节应笑汝。

拼音

dōng fēng wèi jì mò,huā dào jiē qián shù。

yī zhī huā shí yú,yī shù zhī sì wǔ。

miào chù zài bù duō,tú mí gèng píng hù。

bàn kāi bàn wèi kāi,shí fēn hǎo tài dù。

qù nián chū lái shí,ài cǐ dāng tíng hù。

biàn zhǐ wèi hóng méi,shì wèn hé yǐ gù。

rù yán yī zhī dī,yǎn yà fù shù chù。

yǒu shì hǎo fēng gǔ,tā mù ān gǎn xǔ。

dǎi zhì là qián hòu,méi kāi bù zé suǒ。

cǐ dú wèi yǒu yá,chūn xìn lái hé mù。

shí zhe shǒu mó sā,qiè wù wèi wén jù。

xiāng láo suī wú jiǔ,diǎn yī wú yǒu qǔ。

yīn xún jí chū chūn,jiāo è cái kě shù。

sǒng yǒng hé wēi nuǎn,hóng yīng hū rán tǔ。

jīng xǐ chū bù liào,rào wán suì chéng lǚ。

chēng jiá rén gòng lián,cán yán wǒ zì wù。

zhe yǎn wèi fēn míng,dài xū juǎn lián gù。

xī cháng xiào běi rén,hún zuò xìng huā dǔ。

rèn táo wú lǜ yè,wú bù shì sī yǔ。

wú běn dài yǐ méi,hèn bù biàn hóng sù。

jiàn huā nǎi shí huā,kāng jié yīng xiào rǔ。

作者介绍

邓深

宋 · ? - ?

宋潭州湘阴人,字资道,一字绅伯。高宗绍兴间进士。历太府丞、提举广西市舶。以亲老求便郡,改知衡州。擢潼川路转运使,请除盐酒虚额,以去民害,得蠲川引四十七万。守令贪虐,即劾奏。后以朝散大夫终于家。有《邓绅伯集》。

查看全部作品 →