中秋无月感而作歌

天时相催日如流,今夕何夕云中秋。

不见佳月默有感,试走退笔书其由。

去年此时汝川客,一病缠绵真险厄。

贪生强乐寸心酸,与死为邻片纸隔。

破窗仿佛光朦胧,推枕起来呼小童。

问云月高今几尺,答以云生俄灭踪。

拥衾独坐谩空想,纵有桂华未能赏。

重城几许追欢娱,终宴无聊徒怅望。

而今一榻烟村中,稍喜时同事不同。

世味淡薄幽意足,元和咽漱真气充。

步屧出门舒逸兴,清风洒面衣襟冷。

暗雨淅沥作寒声,浓云黯黪无光影。

月兮月兮胡寡情,故向良时多不明。

无乃韬光不自满,故能养兔得长生。

我今解悟月深意,荣华咄嗟复凋悴。

归来塞窗仍闭门,众人昭昭我独昏。

拼音

tiān shí xiāng cuī rì rú liú,jīn xī hé xī yún zhōng qiū。

bù jiàn jiā yuè mò yǒu gǎn,shì zǒu tuì bǐ shū qí yóu。

qù nián cǐ shí rǔ chuān kè,yī bìng chán mián zhēn xiǎn è。

tān shēng qiáng lè cùn xīn suān,yǔ sǐ wèi lín piàn zhǐ gé。

pò chuāng fǎng fú guāng méng lóng,tuī zhěn qǐ lái hū xiǎo tóng。

wèn yún yuè gāo jīn jǐ chǐ,dá yǐ yún shēng é miè zōng。

yōng qīn dú zuò mán kōng xiǎng,zòng yǒu guì huá wèi néng shǎng。

zhòng chéng jǐ xǔ zhuī huān yú,zhōng yàn wú liáo tú chàng wàng。

ér jīn yī tà yān cūn zhōng,shāo xǐ shí tóng shì bù tóng。

shì wèi dàn báo yōu yì zú,yuán hé yàn shù zhēn qì chōng。

bù xiè chū mén shū yì xīng,qīng fēng sǎ miàn yī jīn lěng。

àn yǔ xī lì zuò hán shēng,nóng yún àn cǎn wú guāng yǐng。

yuè xī yuè xī hú guǎ qíng,gù xiàng liáng shí duō bù míng。

wú nǎi tāo guāng bù zì mǎn,gù néng yǎng tù dé zhǎng shēng。

wǒ jīn jiě wù yuè shēn yì,róng huá duō jiē fù diāo cuì。

guī lái sāi chuāng réng bì mén,zhòng rén zhāo zhāo wǒ dú hūn。

作者介绍

邓深

宋 · ? - ?

宋潭州湘阴人,字资道,一字绅伯。高宗绍兴间进士。历太府丞、提举广西市舶。以亲老求便郡,改知衡州。擢潼川路转运使,请除盐酒虚额,以去民害,得蠲川引四十七万。守令贪虐,即劾奏。后以朝散大夫终于家。有《邓绅伯集》。

查看全部作品 →