山中杂咏 许必胜 宋 久病鲜尘事,溪山遂相安。欲知生息意,自树庭中兰。静睹花叶荣,春风吹亦难。新禽弄佳吹,小水生微澜。同在天地中,安能测其端。夜澄众境寂,月小松声寒。言念御风人,感兹清露漙。悲来心自微,凄然竟长叹。 拼音 jiǔ bìng xiān chén shì,xī shān suì xiāng ān。yù zhī shēng xī yì,zì shù tíng zhōng lán。jìng dǔ huā yè róng,chūn fēng chuī yì nán。xīn qín nòng jiā chuī,xiǎo shuǐ shēng wēi lán。tóng zài tiān dì zhōng,ān néng cè qí duān。yè chéng zhòng jìng jì,yuè xiǎo sōng shēng hán。yán niàn yù fēng rén,gǎn zī qīng lù tuán。bēi lái xīn zì wēi,qī rán jìng zhǎng tàn。 作者介绍 许 许必胜 宋 · ? - ? 许必胜,字希文,金坛(今属江苏)人。高宗绍兴十五年(一一四五)进士。官终知无为军巢县。按:《七十二峰足徵集》卷三作字克之,马迹山人,仕至显谟阁待制,忤时归里。《至顺镇江志》卷一八有传。今录诗十七首。 查看全部作品 →