风篁岭

横陈翠葆列烟屏,联步苍林想典刑。

二老相分龙井岭,一时如过虎溪亭。

风吹贴石丛篁碧,雨剥题名晕藓青。

更有涧流朝暮落,此声不厌客来听。

拼音

héng chén cuì bǎo liè yān píng,lián bù cāng lín xiǎng diǎn xíng。

èr lǎo xiāng fēn lóng jǐng lǐng,yī shí rú guò hǔ xī tíng。

fēng chuī tiē shí cóng huáng bì,yǔ bō tí míng yūn xiǎn qīng。

gèng yǒu jiàn liú cháo mù luò,cǐ shēng bù yàn kè lái tīng。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →