凌霄花

根苗着土干柔纤,依附青松度岁年。

彤蕊有时承雨露,苍藤无赖拂云烟。

艳攲偷醉斜阳里,体弱愁缠立石颠。

翠飐红英高百尺,藏春坞上忆坡仙。

拼音

gēn miáo zhe tǔ gàn róu xiān,yī fù qīng sōng dù suì nián。

tóng ruǐ yǒu shí chéng yǔ lù,cāng téng wú lài fú yún yān。

yàn qī tōu zuì xié yáng lǐ,tǐ ruò chóu chán lì shí diān。

cuì zhǎn hóng yīng gāo bǎi chǐ,cáng chūn wù shàng yì pō xiān。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →