夜泊富池

望穷破寺楼,趁月沙岸泊。

更深河汉淡,砧□出篱落。

凄然不得睡,俄顷风作恶。

遥程已不计,心胆尚陨穫。

移舟傍深缆,稳借今宵托。

不须叹邅回,所苦在离索。

知身寄何处,只得呼樽酌。

波涛晓方定,掀篷卸空橐。

托目祠宇新,榱桷灿丹垩。

共指甘王灵,古墓出林薄。

拼音

wàng qióng pò sì lóu,chèn yuè shā àn pō。

gèng shēn hé hàn dàn,zhēn chū lí luò。

qī rán bù dé shuì,é qǐng fēng zuò è。

yáo chéng yǐ bù jì,xīn dǎn shàng yǔn huò。

yí zhōu bàng shēn lǎn,wěn jiè jīn xiāo tuō。

bù xū tàn zhān huí,suǒ kǔ zài lí suǒ。

zhī shēn jì hé chù,zhǐ dé hū zūn zhuó。

bō tāo xiǎo fāng dìng,xiān péng xiè kōng tuó。

tuō mù cí yǔ xīn,cuī jué càn dān è。

gòng zhǐ gān wáng líng,gǔ mù chū lín báo。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →