清虚闲步有询吴灵耀近履者

晚风吹山空,闲步策藜杖。

纡从砂涧头,行过崖石上。

庵门耀金碧,中觉天地旷。

神泉夜光灿,禽鸟互酬唱。

黄冠扣闲趣,发语知不妄。

因拈故人迹,流辈所钦向。

我答亦附会,不想失宜当。

随口诚卒然,聊纪客中况。

拼音

wǎn fēng chuī shān kōng,xián bù cè lí zhàng。

yū cóng shā jiàn tóu,xíng guò yá shí shàng。

ān mén yào jīn bì,zhōng jué tiān dì kuàng。

shén quán yè guāng càn,qín niǎo hù chóu chàng。

huáng guān kòu xián qù,fā yǔ zhī bù wàng。

yīn niān gù rén jì,liú bèi suǒ qīn xiàng。

wǒ dá yì fù huì,bù xiǎng shī yí dāng。

suí kǒu chéng zú rán,liáo jì kè zhōng kuàng。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →