登城楼

登临慰两眼,不暇顾炎天。

万顷大江水,枕压城郭边。

沙际少渔鼓,岸曲纷商船。

洪波沸赤日,碧树沈苍烟。

行客迷古道,游尘眯嚣廛。

伟哉乾坤秀,聚此楼观前。

夕雨濯暑烦,便觉体欲仙。

山光已滴滴,月色何娟娟。

更深天宇净,灯火照管弦。

归去抱凉睡,梦里嗟流年。

拼音

dēng lín wèi liǎng yǎn,bù xiá gù yán tiān。

wàn qǐng dà jiāng shuǐ,zhěn yā chéng guō biān。

shā jì shǎo yú gǔ,àn qū fēn shāng chuán。

hóng bō fèi chì rì,bì shù shěn cāng yān。

xíng kè mí gǔ dào,yóu chén mī xiāo chán。

wěi zāi qián kūn xiù,jù cǐ lóu guān qián。

xī yǔ zhuó shǔ fán,biàn jué tǐ yù xiān。

shān guāng yǐ dī dī,yuè sè hé juān juān。

gèng shēn tiān yǔ jìng,dēng huǒ zhào guǎn xián。

guī qù bào liáng shuì,mèng lǐ jiē liú nián。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →