过琴斋

乘闲过琴斋,作意登漪岚。

棠湖漾其北,紫霄耸其南。

阑干压池芳,渌净拖柔蓝。

行人冒游尘,名利多沉酣。

尽倾沧江水,莫洗浊世贪。

出群赵家玉,吏此长子男。

台府严且明,举动百不堪。

临流自照心,谋饱无肥甘。

景物固尔佳,何暇同清谈。

买舟过柴桑,东归面无惭。

拼音

chéng xián guò qín zhāi,zuò yì dēng yī lán。

táng hú yàng qí běi,zǐ xiāo sǒng qí nán。

lán gàn yā chí fāng,lù jìng tuō róu lán。

xíng rén mào yóu chén,míng lì duō chén hān。

jǐn qīng cāng jiāng shuǐ,mò xǐ zhuó shì tān。

chū qún zhào jiā yù,lì cǐ zhǎng zi nán。

tái fǔ yán qiě míng,jǔ dòng bǎi bù kān。

lín liú zì zhào xīn,móu bǎo wú féi gān。

jǐng wù gù ěr jiā,hé xiá tóng qīng tán。

mǎi zhōu guò chái sāng,dōng guī miàn wú cán。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →