下江

下江值云簇,水色透沙清。

挂席风势烈,两岸无人行。

野市门多关,久绝鸡犬声。

时势驱之然,茫昧嗟予生。

兴怀孤山人,种梅千古名。

浮荣梦幻耳,世事春云轻。

邻船羞小鲜,佐以红酒烹。

欣然暖曲身,慨此奔走情。

退省毋悠悠,进寸徒营营。

拄笏看西山,归来有时成。

拼音

xià jiāng zhí yún cù,shuǐ sè tòu shā qīng。

guà xí fēng shì liè,liǎng àn wú rén xíng。

yě shì mén duō guān,jiǔ jué jī quǎn shēng。

shí shì qū zhī rán,máng mèi jiē yǔ shēng。

xīng huái gū shān rén,zhǒng méi qiān gǔ míng。

fú róng mèng huàn ěr,shì shì chūn yún qīng。

lín chuán xiū xiǎo xiān,zuǒ yǐ hóng jiǔ pēng。

xīn rán nuǎn qū shēn,kǎi cǐ bēn zǒu qíng。

tuì shěng wú yōu yōu,jìn cùn tú yíng yíng。

zhǔ hù kàn xī shān,guī lái yǒu shí chéng。

作者介绍

董嗣杲

宋 · ? - ?

宋杭州人,字明德,号静传。理宗景定间榷茶富池,度宗咸淳末为武康令。宋亡,入孤山四圣观为道士,改名思学,字无益,号老君山人。有《庐山集》、《西湖留咏》。

查看全部作品 →