烂柯山

春风万古洞门开,尘世兴亡是几回。

棋局至今无处觅,樵人于此遇仙来。

飞梁横跨丹虹影,绝顶平铺白玉堆。

天下纷纷无好著,斜阳下岭共徘徊。

拼音

chūn fēng wàn gǔ dòng mén kāi,chén shì xīng wáng shì jǐ huí。

qí jú zhì jīn wú chù mì,qiáo rén yú cǐ yù xiān lái。

fēi liáng héng kuà dān hóng yǐng,jué dǐng píng pù bái yù duī。

tiān xià fēn fēn wú hǎo zhù,xié yáng xià lǐng gòng pái huái。

作者介绍

郑起

宋 · ? - ?

宋人,字孟隆。五代时登进士第。后周恭帝初,累官殿中侍御史。宋太祖乾德初,掌泗州市征,负才倨傲,多所讥诋。刺史张延范衔之,密奏其嗜酒废职,出为河西令。后不愿迁徙,自烙其足,成疾卒。

查看全部作品 →