咏雁

乾坤摇落满风霜,候雁来时道路长。

玉塞哀音惊远戍,沧洲寒影伴残阳。

灯前客鬓愁双白,天外乡书断一行。

莫倚善飞江汉阔,暗中矰缴绝须防。

拼音

qián kūn yáo luò mǎn fēng shuāng,hòu yàn lái shí dào lù zhǎng。

yù sāi āi yīn jīng yuǎn shù,cāng zhōu hán yǐng bàn cán yáng。

dēng qián kè bìn chóu shuāng bái,tiān wài xiāng shū duàn yī xíng。

mò yǐ shàn fēi jiāng hàn kuò,àn zhōng zēng jiǎo jué xū fáng。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →