依韵奉和王平甫学士寄元内翰诗

蓬莱仙阙地深沉,视草雠书此盍簪。

禁漏传声来阁外,宫云曳影过廊阴。

能诗摩诘淹儒馆,未相微之在翰林。

马跃秋风出阊阖,片时相失遂成吟。

拼音

péng lái xiān quē dì shēn chén,shì cǎo chóu shū cǐ hé zān。

jìn lòu chuán shēng lái gé wài,gōng yún yè yǐng guò láng yīn。

néng shī mó jí yān rú guǎn,wèi xiāng wēi zhī zài hàn lín。

mǎ yuè qiū fēng chū chāng hé,piàn shí xiāng shī suì chéng yín。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →