刚叔以雅言题拙稿辄依韵和酬

每恨尘劳荒旧学,更惭篆刻得初名。

圣贤阃奥期深入,风雅源流庶一清。

短技示人方蓄缩,雄篇鏖我太峥嵘。

君诗合作咸韶秘,何尔轻酬郑濮声。

拼音

měi hèn chén láo huāng jiù xué,gèng cán zhuàn kè dé chū míng。

shèng xián kǔn ào qī shēn rù,fēng yǎ yuán liú shù yī qīng。

duǎn jì shì rén fāng xù suō,xióng piān áo wǒ tài zhēng róng。

jūn shī hé zuò xián sháo mì,hé ěr qīng chóu zhèng pú shēng。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →