读尹师鲁集

章句横行古道堙,先生笔力障颓津。

高文简得春秋法,大体严如剑佩臣。

冰铁刚颜低狱吏,云风壮略疏边人。

谪官竟死空名在,一读遗编泪满巾。

拼音

zhāng jù héng xíng gǔ dào yīn,xiān shēng bǐ lì zhàng tuí jīn。

gāo wén jiǎn dé chūn qiū fǎ,dà tǐ yán rú jiàn pèi chén。

bīng tiě gāng yán dī yù lì,yún fēng zhuàng lüè shū biān rén。

zhé guān jìng sǐ kōng míng zài,yī dú yí biān lèi mǎn jīn。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →