雪霁出郊

京尘滚滚日眯眼,心豁郊原初雪晴。

幽禽忽傍粉树语,瘦马时踏琼田行。

高吟浩荡真吾事,薄宦飘飖愧此生。

却羡老农相顾喜,土膏乘润说春耕。

拼音

jīng chén gǔn gǔn rì mī yǎn,xīn huō jiāo yuán chū xuě qíng。

yōu qín hū bàng fěn shù yǔ,shòu mǎ shí tà qióng tián xíng。

gāo yín hào dàng zhēn wú shì,báo huàn piāo yáo kuì cǐ shēng。

què xiàn lǎo nóng xiāng gù xǐ,tǔ gāo chéng rùn shuō chūn gēng。

作者介绍

强至

宋 · 1022年 - 1076年

宋杭州钱塘人,字几圣。仁宗庆历六年进士。为三司户部判官、尚书祠部郎中。为文简古不俗,尤工于诗,以文学受知韩琦。琦欲荐充馆阁,不果。有《韩忠献遗事》、《祠部集》。

查看全部作品 →